ĐÀO TẠO CON NGƯỜI PHẢI NÊN NHƯ THẾ
Trong ngày học đầu tiên, đứng trước học sinh lớp 5, cô giáo Thompson nói với các em một điều không đúng sự thật: Như mọi giáo viên khác, cô giáo nhìn đám học trò và nói với chúng rằng cô yêu thương chúng giống như nhau. Nhưng đó là điều không thể, vì ngồi ở ngay hàng ghế đầu là cậu bé tên là Teddy Stallard.
Cô Thompson đã quan sát thấy Teddy đã không chơi tốt với các trẻ khác, áo quần của em bẩn thỉu, thân thể cần phải tắm rửa, và trông Teddy thật khó ưa đến đáng ghét.
Bài tính của em chỉ đáng cô Thompson dùng cây bút đỏ gạch chéo và ghi một chữ F to tướng lên trang bài làm.
Cô Thompson đòi xem thành tích học tập của mỗi học sinh và cô luôn xếp Teddy vào hạng cuối. Tuy nhiên, khi nhìn vào hồ sơ của em, cô quả thật ngạc nhiên:
Giáo viên lớp 1 của Teddy viết: “Teddy là một cậu bé sáng chói với nụ cười luôn tươi nở trên môi. Bài làm của cậu luôn sạch sẻ ngăn nắp và trông thật tốt. Cậu luôn đem lại niềm vui cho mọi người chung quanh.”
Giáo viên lớp 2 viết: “Teddy là một học sinh xuất sắc, được chúng bạn yêu mến, nhưng cậu bị dao động lớn vì mẹ cậu bị bệnh thập tử nhất sinh, và đời sống gia đình cậu bị khủng hoảng.”
Giáo viên lớp 3 viết: “Cái chết của mẹ đè nặng trên cậu. Cậu đã cố làm hết sức mình, nhưng cha cậu không tỏ ra quan tâm, cuộc sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến cậu nếu mọi việc cứ diễn tiến như thế.”
Giáo viên lớp 4 viết: “Teddy không giao tiếp với ai và không quan tâm mấy đến việc học. Cậu không có mấy bạn bè và nhiều khi ngủ trong lớp.”
Bấy giờ cô Thompson nhận ra được vấn đề và cô cảm thấy rất xấu hổ về mình. Cô càng cảm thấy mình tồi tệ hơn khi đám học trò mang quà Giáng sinh đến cho cô, gói trong những giấy hoa quấn ru-băng rất đẹp, ngoại trừ quà của Teddy.
Quà của Teddy được gói vụng về trong một tờ giấy màu nâu lượm ở tiệm tạp hoá. Cô Thompson miễn cưỡng mở gói quà của Teddy trước mặt đám học sinh hiện diện. Mấy học sinh bắt đầu cười to tiếng khi cô lôi ra một vòng cườm đeo tay bằng kim cương giả thiếu mất một số hột và một chai nước hoa chỉ còn lại một phần tư.
Nhưng cô đã dập tắt ngay được tiếng cười nhạo của lũ trẻ khi cô kêu lên rằng đây là một vòng cườm đẹp biết bao, cô vừa nói vừa mang vào cổ tay và bôi lên một ít nước hoa.
Ngày hôm đó Teddy ở lại khi tan học, chỉ vừa đủ lâu để nói “Thưa cô Thompson, hôm nay cô toả hương thơm giống như mẹ cháu.”
Sau khi đám trẻ đi khỏi, cô đã khóc ít nhất cả tiếng đồng hồ. Từ trước, cô chỉ dạy tập đọc, tập viết và tập làm toán. Bây giờ cô bắt đầu dạy (đào tạo) học trò. Cô đặc biệt chú ý tới Teddy.
Khi cô làm việc với em, trí khôn em bắt đầu trở nên lanh lợi. Cô càng khích lệ, em càng đáp ứng nhanh hơn. Cuối năm học, Teddy đã trở nên một trong những học sinh thông minh nhất lớp. Và dù cô đã nói dối rằng cô yêu thương tất cả các học sinh như nhau, Teddy đã trở thành cậu học trò cưng của cô giáo.
Một năm sau, cô tìm thấy một mảnh giấy của Teddy chuồi dưới cánh cửa nói với cô rằng “cô là cô giáo tốt nhất mà em đã có được trong suốt cuộc đời.”
Sáu năm qua đi trước khi cô nhận được một mảnh giấy khác của Teddy. Cậu viết rằng cậu đã tốt nghiệp Trung học, đứng thứ ba trong lớp và cô vẫn là cô giáo tốt nhất mà cậu đã có được trong suốt cuộc đời.
Bốn năm sau đó, cô nhận được một lá thư khác nói rằng mọi việc rất khó khăn lúc đó, nhưng cậu vẫn kiên trì ở lại trường. Cậu phấn đấu kịch liệt và sắp tốt nghiệp Đại học với danh dự cao nhất. Cậu bảo đảm với cô Thompson rằng cô vẫn là cô giáo tốt nhất và yêu thích nhất mà cậu đã có được.
Và bốn năm nữa trôi qua, một lá thư nữa lại đến. Sau khi tốt nghiệp Cao Đẳng, cậu quyết định học lên nữa, và cô vẫn là cô giáo tốt nhất và yêu thích nhất mà cậu đã có được. Nhưng bây giờ tên của cậu trở nên dài hơn: “Tiến sĩ Theodore F. Stallard.”
Câu chuyện đã không dừng lại đây. Còn một lá thư khác vào mùa xuân đó. Teddy nói rằng cậu đã gặp được cô gái này và sẽ cưới nàng làm vợ. Cậu giải thích rằng cha cậu đã qua đời hai năm trước đó và cậu hỏi liệu cô Thompson có vui lòng nhận lời đến dự tiệc cưới và ngồi vào chỗ vốn thường dành cho mẹ của chú rể không?
Dĩ nhiên, cô Thompson nói. Chúng ta hãy đoán xem! Cô mang vòng cườm kim cương giả thiếu đi mấy hột ấy. Ngoài ra cô còn dùng thứ nước hoa mà Teddy vẫn còn nhớ mẹ mình đã dùng trong lễ Giáng sinh cuối cùng với cậu.
Cô cháu ôm lấy nhau và tiến sĩ Stallard thì thầm bên tai cô Thompson: “Cám ơn cô đã tin tưởng cháu. Cám ơn cô rất nhiều đã làm cho cháu cảm thấy mình quan trọng và chỉ cho cháu thấy rằng cháu có thể tạo nên một sự khác biệt.”
Cô Thompson mắt ngấn lệ thì thầm lại rằng: “Teddy, trong việc này con hoàn toàn sai lầm. Con chính là người đã dạy cho cô rằng cô có thể tạo nên một khác biệt. Cô đã không biết làm sao đào tạo cho đến khi gặp được con.”
Chúng ta không bao giờ có thể nói loại tương tác nào chúng ta có thể tác động lên cuộc đời của người khác bằng các hành động hay thiếu hành động của chúng ta. Chúng ta hãy kính trọng sự kiện này trong hành trình khám phá qua cuộc sống của chúng ta và hãy cố gắng tạo nên một khác biệt trong đời sống của một ai đó ngày hôm nay.