Thứ Hai, 26 tháng 1, 2009

Mt 15,1-6 CAU CHO TO TIEN ONG BA CHA ME

LỄ CẦU CHO TỔ TIÊN ÔNG BÀ CHA MẸ

Kính thưa Qúy Ông Bà và Anh Chị Em,

Chúa dành điều răn thứ tư trong Mười Điều Răn để dạy chúng ta đạo hiếu đối với tổ tiên ông bà cha mẹ. Người Việt Nam chúng ta cũng thường nhắc nhở:
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Sao cho trọn chữ hiếu mới là đạo con.

Và Phụng vụ Giáo Hội dùng dịp đầu năm mới này để kính nhớ và cầu nguyện cho Tổ Tiên Ông Bà Cha Mẹ đã qua đời, nhất là các đấng đang còn phải thanh luyện một thời gian trong luyện ngục. Các đấng không còn làm chi thêm công hay thêm tội cho mình được nữa, mà chỉ trông nhờ vào thánh lễ và kinh nguyện của chúng ta chỉ cho các ngài để cầu xin lòng từ bi hải hà của Chúa dủ thương mà thôi. Dĩ nhiên chúng ta cũng không quên Ông Bà Cha Mẹ còn sống để ăn ở sao cho phải đạo đối với các ngài. Và không phải chỉ có Tổ Tiên Ông Bà Cha Mẹ theo phần xác, mà còn các đấng bậc sinh thành dưỡng dục chúng ta trong đức tin và ơn nghĩa Chúa nữa, là những Giám Mục, Linh Mục, Tu sĩ và những ai có bổn phận coi sóc phần hồn chúng ta, dạy cho chúng ta biết đường lối thánh ý Chúa và nâng đỡ chúng ta trên bước đường sống đạo.

Quả thế, trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu nghiêm khắc quở trách các pharisiêu và kinh sư Dothái đã vịn vào truyền thống và mượn danh Thiên Chúa để ăn ở bất hiếu đối với cha mẹ, trái với luật Chúa dạy: Theo truyền thống của họ là hễ “ai nói với cha mẹ rằng những gì con có thể giúp cha mẹ đều là của lễ dâng cho Chúa thì người đó không phải giúp cha mẹ nữa.” Đáng lẽ họ vừa phải dâng của lễ cho Chúa vừa phải phụng dưỡng cha mẹ, thì họ lại ăn chặn phần của cha mẹ để dâng cho Chúa, rồi không lo gì cho cha mẹ nữa. Chúa thích của ăn chặn như thế sao?! Làm như vậy, họ vừa lỗi đạo với cha mẹ vừa lỗi đạo với Chúa.

Ca dao chúng ta cũng nói lên một tình trạng ngược đời bi đát đó của những người con bất hiếu: “Sống thời con chẳng cho ăn, chết làm văn tế ruồi!” nghĩa là khi cha mẹ đang còn sống, cần được thương yêu thảo hiếu phụng dưỡng cơm cháo, sớm viếng tối thăm, thuốc thang khi đau yếu… thì họ không làm như thế, đến khi cha mẹ chết rồi họ lại giổ chạp mâm cao cổ đầy, chỉ để cho họ ăn hay ruồi bâu, chứ cha mẹ đâu còn sống nữa để mà ăn!

Hãy nhớ lại công lao khó nhọc của Cha Mẹ đã sinh thành dưỡng dục chúng ta nên người hôm nay. Đi khắp thế gian, không ai tốt bằng mẹ, và không ai khổ bằng cha. Tuy cuộc sống chúng ta ngày nay có nhiều điều kiện hơn, nhưng việc nuôi dạy con nên người không phải là chuyện dễ dàng. Ca dao Việt Nam đã nói lên cách thấm thía cảnh đó: “Trèo non mới biết non cao, nuôi con mới biết công lao mẫu từ” hay cảnh “Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn” vì ngày ấy làm gì có giấy siêu thấm cho con giấc ngủ ngon như bây giờ!

Vậy khi dâng lễ cầu nguyện cho tổ tiên ông bà cha mẹ đã qua đời, chúng ta được mời gọi ý thức phải lo thảo hiếu Ông bà cha mẹ đang còn sống, kẻo khi các ngài mất đi thì dù có hối, muốn bù đắp, cũng không còn kịp nữa. Một người phải sống xa quê hương không được phụng dưỡng mẹ già khi còn sống cũng như khi đã qua đời đã ân hận thảm thiết nhắc nhở những ai còn mẹ xin đừng ai như mình rằng:
Hỡi những ai còn mẹ, kéo chăn đắp cho Người.
Xin đừng ai như tôi, để mẹ lạnh bên trời!!!
Hỡi những ai còn mẹ, hãy ngồi bên nói cười.
Xin đừng ai như tôi, mẹ già không ngày vui!
Hỡi những ai còn mẹ, đơm chén cơm dâng Người.
Xin đừng ai như tôi, chén cơm chưa kịp mời!
Hỡi những ai còn mẹ, cầm tay gọi mẹ ơi !!!
Xin đừng ai như tôi, cô đơn bóng mẹ ngồi!
Mừng cho ai còn mẹ, cài bông hồng thắm tươi.
Dù là bao nhiêu tuổi, vẫn dại trong tim Người.
Hỡi những ai còn mẹ, hãy ôm chặt mẹ, ôm hoài.
Đừng ai như tôi, tay yếu giữ không được mẹ rồi, mẹ ơi!!!
Mẹ còn - không lo được, mẹ mất - con quê người !!!
Xin đừng ai như tôi, xin đừng ai như tôi !!!
Khi chim chiều khép cánh, lá hoa tiếc mặt trời!
Có mẹ chỉ một thời, ngắn lắm trái tim ơi!!!

Và rồi, tác giả “Bông hồng cài áo” cũng kêu mời những ai còn mẹ hãy vui sướng đi, vì mẹ là dòng suối dịu hiền, là bài hát thần tiên, là bóng mát trên cao, là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối… Mẹ là lọn mía ngọt ngào, là nải chuối buồng cau, là tiếng dế đêm thâu, là nắng ấm nương dâu, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời… vì khi mẹ hiền mất đi thì đời mất mẹ sẽ như đoá hoa không mặt trời, như trẻ thơ không nụ cười, đời mình không lớn khôn thêm, như bầu trời thiếu ánh sao đêm. Những ai còn cha mẹ hãy vui sướng đi, và sống hiếu thảo với mẹ cha, kẻo khi lớn khôn trưởng thành có muốn làm gì bù đắp cho cha mẹ cũng không còn được nữa.
Tôi chạnh nghĩ đến câu chuyện người cha có đứa con hoang đàng trong Phúc Âm. Ông đã buồn khổ rất nhiều về đứa con hoang đàng đã bỏ nhà ra đi, phung phí hết tài sản cha đã đổ mồ hôi nước mắt và xương máu gầy dựng cho nó mai sau. Nhưng ông còn buồn khổ hơn nữa về thái độ và tấm lòng so đo đố kỵ em của đứa con cả, tuy vẫn ở trong nhà với cha mà lòng lại rất xa cha, bất bình với cha vì ông thương tha thứ và ăn mừng đứa em hư hỏng trở về. Tình cảnh đó vẫn hằng xảy ra trong nhiều gia đình của chúng ta hôm nay. “Trồng cây cũng muốn cây xanh, nào ai lại muốn để cành xác xơ.” Cha mẹ nào cũng muốn tốt cho con cái, nhưng vì ảnh hưởng của chúng bạn và hòan cảnh xã hội, có những đứa con hư hỏng, chơi bòi phóng đảng, nghiện ngập, HIV… sống dở chết dở làm cho cha mẹ phải thẹn mặt với đời, nhưng “nước mắt bao giờ cũng chảy xuống,” không đời nào cha mẹ lại đành bỏ rơi con, có khi lại phải làm cha mẹ lần nữa để chăm sóc cháu chắt mồ côi thay cho cha mẹ chúng. Gặp phải trường hợp đó, cha mẹ đã chưa đủ khổ hay sao mà những đứa con tốt lại tỏ ra bất bình, trì chiết cha mẹ vì đã cưu mang các con cháu bất hạnh kia, cũng là anh chị em cháu chắt của mình, khiến cha mẹ phải càng đau lòng khổ tâm hơn. Chớ gì lời thú tội của đứa con hoang đàng “lỗi phạm đến Trời và đến cha” cũng là lời thú tội của mỗi người chúng ta hôm nay, đồng thời thúc giục chúng ta trở về với Chúa, với cha mẹ và với anh chị em của mình.

Cuối cùng, dịp xuân mới, chúng ta có thói quen trao quà và mừng tuổi mới cho nhau, chớ gì chúng ta trao cho nhau món quà quí giá nhất là chính Chúa Giêsu, mà Chúa Cha đã thương ban cho nhân loại, như lời thánh Gioan nói: “Chúa Cha rất mực thương yêu nhân loại, đến đỗi đã ban chính Con Một mình cho thế gian được sống” (Ga 3,16). Xin Chúa Giêsu Thánh Thể mà chúng ta sắp lãnh nhận, qua việc rước lễ thực sự hay rước lễ thiêng liêng, ban cho Tổ Tiên Ông Bà Cha Mẹ chúng ta đã qua đời được hạnh phúc vui hưởng tôn nhan Chúa, và các đấng còn sống được an ủi tuổi già nhờ lòng hiếu thuận của lũ cháu đàn con. Amen

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét